ĐIỀU ƯỚC NHỎ NHOI

 Bây giờ, tôi chỉ ước mình trúng một tờ vé số giải đặc biệt, để trả hết nợ ngân hàng, rồi đặt dịch vụ hoả thiêu sau khi chết, không phải trầm luân trong kiếp luân hồi nữa, không muốn quanh quẩn nơi trần thế này nữa, cát bụi trở về với cát bụi. Nghèo không phải là cái tội, nhưng không có tiền thì không thể nào làm những gì mình ước được. 

Ngồi buồn bật khóc

 Tôi nhớ mẹ, tôi nhớ ba...vì một câu chuyện vu vơ của ai đó hay một bộ phim đang xem lướt qua hoàn cảnh của nhân vật, tôi lại nhớ đến rồi bật khóc. Không dám nói với ai về tôi rất nhớ ba mẹ mình, không dám chia sẻ cùng ai. Cất giấu nỗi nhớ họ vào tim mình. Lao vào công việc bận rộn như giả vờ quên đi, để rồi vô thức bật khóc. 

Tôi mồ côi ba khi lên 16 tuổi, mồ côi mẹ khi đã được "nửa cuộc đời". Thời gian càng tiến về phía trước thì thời gian ở bên cạnh những người thân yêu càng ngắn dần. 

Một người cậu họ của tôi đã từng nói, mẹ bây mất, thế hệ của cậu cũng gần đất xa trời, vài bữa đi hết như ba mẹ mấy đứa vậy, câu nói vu vơ lúc tôi gặp cậu, tôi giả vờ cười để vơi bớt nỗi đau trong câu nói nhưng nghe sao buồn quá. 

Ngẫm lại có khi tôi ngồi đây, tương lai chẳng biết được thế nào có khi lại ra đi bất chợt mà không ngờ tới. 

Buồn không nói nên lời

 Chọn một ngày thích hợp, chẳng nói chẳng cười, chẳng một lời giải thích, em khóc thật to cho vơi đi mọi muộn phiền trong lòng, 

Cô đơn, gầy yếu, một mình, ra đi... Hối tiếc, biết bao nhiêu là hối tiếc, chẳng thể nào quay trở lại để sửa lại lỗi lầm. Dù biết trong đầu đã suy nghĩ tới vậy mà chẳng thể nào về nghe mẹ lần cuối. Hôm đó cố tình đi làm trễ để nhìn mẹ, trông mẹ mệt mỏi gầy yếu, tim như thắt lại, cố kìm lòng lại không đc khóc, để giờ này lúc nào chạy xe đi làm là nước mắt lại tuôn. Đổ lỗi cho cơn mưa...Buồn quá

Giờ mẹ về nơi chín suối, lòng con quặng thắt đau, bao nhiêu giọt nước mắt cũng không xua tan bao lỗi lầm...Sinh con ra trong đời chưa kịp được trả hiếu thì mẹ đã đi xa. Ôi bao nhiêu xót xa trong lòng con còn mãi, khóc không nói thành tiếng chỉ biết thẩn thờ trông xa xăm trong kí ức bóng mẹ xưa quay về.

 

uh, biết mà, chuyện đến thì đến nên có câu "giàu đổi bạn, sang đổi vợ" 🤣🤣🤣. Giờ thì giải thích là không có, tư tưởng không nghĩ đến thì hỏi đến vấn đề này làm gì, im lặng cố gắng có phải hay hơn không. Cùng tuỳ tư tưởng của a thôi, không ép được

Tù điểu

Mỗi ngày trôi qua trong lặng im, dù cho tiếng chim hót ngoài kia vang trời. Lững lờ nhìn thời gian trôi qua, lòng vẫn chờ... chờ đợi...chờ đợi...chờ đợi, rồi chờ đợi điều gì đó đến. Để mỗi đêm không còn mơ thấy ác mộng. Không khóc được thành tiếng. Cảm giác chỉ là một cái xác, cố giao tiếp xung quanh cho phù hợp, còn tâm can thì chẳng còn cảm giác gì nữa. Chẳng thèm nghe nhạc nữa, chẳng thèm đọc sách nữa, cũng chẳng thèm gì nữa. Biết làm gì bây giờ, mãi mông lung trong thế giới như vầy mãi sao?! Cảm giác quên dần cách dang cánh, quên dần cách tung bay, quên mất rồi làm sao đây...

Sponsor